Dương Quốc Việt
Đông lại về,
kẻ dấu tên mời gọi?!
Cuốc gọi hè,
rồi cuốc lủi về đâu?!
Xuân thu lắm kẻ vơ vào,
nhận mình một thuở chiến bào vinh quang?!
Dân gian bảo mùa nào thức nấy
Quản chi đâu gió lạnh đêm đông
Nắng hè đổ lửa xuống đồng
Bão thu gió giật cửa nhà tan hoang
Xuân về dịch bệnh tràn lan
Hoa xoan đua tím- muỗi giăng đầy nhà!
Hết xuân rồi lại đến hè,
Thu qua đông tới bộn bề lo toan.
Mới vui đó – đã não nề,
Nụ cười ứa lệ – lòng tràn nỗi đau.
Kiếp người vốn kiếp bể dâu,
Đục trong-điên đảo- lắm thầy nhiều ma!