Chủ Nhật, 9 tháng 3, 2025

THẾ GIỚI ĐANG CẦN NGƯƠI THỨC

Dương Quốc Việt

Một lục địa từng thống trị thế giới, nơi sản sinh ra những triết gia vĩ đại, những nhà khoa học lỗi lạc và những đế chế huy hoàng. Một châu Âu từng là cái nôi của văn minh nhân loại, là trung tâm của quyền lực và ánh sáng tri thức. Giờ đây, có lẽ nào lại đang loay hoay như một lão già mất phương hướng, bị giằng xé giữa quá khứ oanh liệt và hiện tại chông chênh?

Đúng ra, châu Âu phải là đầu tàu dẫn dắt thế giới, hay chí ít cũng phải vững chắc, làm tấm gương cho các châu lục khác. Chứ không thể nào đánh mất chính mình, mất đi tinh thần tiên phong – điều đã từng giúp họ tạo dựng nên những đế chế, những nền văn minh rực rỡ.

Từng là thành trì của tư duy-duy lý và khoa học, nhưng nay có vẻ như châu Âu lại bị thao túng bởi những kẻ hô hào công lý-nhưng lại sẵn sàng xuyên tạc hiện thực. Rồi có phải chăng, đôi khi sự bao dung bị đẩy đi quá xa, đến mức người ta có thể bẻ cong cả những giá trị vốn được coi là hiển nhiên? Liệu một nền văn minh từng dựa trên nền tảng logic, giờ đây lại run rẩy trước những cơn giận dữ trên mạng xã hội sao!?

Châu Âu từng là biểu tượng của tự do, nhưng hiện tại, có vẻ tự do ấy lại trở thành con dao hai lưỡi. Quyền phát ngôn nay hình như thuộc về những kẻ gào to nhất. Quyền riêng tư giờ bị công nghệ kiểm soát chặt chẽ hơn cả thời độc tài. Còn những nhà lãnh đạo? Họ giống như những nhạc trưởng vung tay chỉ huy, nhưng dàn nhạc thì đã loạn nhịp từ lâu.

Vậy điều gì đã khiến châu Âu rơi vào tình trạng này? Phải chăng họ đã tận hưởng quá lâu sự yên bình và thịnh vượng, khiến không ít người đôi khi sao nhãng rằng lịch sử luôn biến động? Hay vì họ đã tin rằng thế giới văn minh có thể vượt qua được những quy luật muôn thuở của quyền lực? Hay chính vì họ còn đang phải đối mặt với những thách thức về sự đoàn kết, tình trạng chưa hoàn toàn sẵn sàng và đủ chủ động để tự bảo vệ trước những thách thức mới?

Trong những ngày thế giới đang chao đảo bởi những kẻ chẳng mấy văn minh, người ta đang cần đến một châu Âu mạnh mẽ, đang mong mỏi về một châu Âu trỗi dậy, như đã từng. Chứ quyết không thể là một châu Âu-chỉ còn là cái bóng của chính mình, hay hình ảnh của kẻ chỉ biết “chọc gậy xuống nước”(!)

Thứ Hai, 3 tháng 3, 2025

CÁI HÀI 28/2 NẰM Ở ĐÂU?

Dương Quốc Việt

Ngày 28/2, tại Phòng Bầu dục, có vẻ như kiểu “người nhà”-một màn diễn tùy hứng đã diễn ra, hay nói đúng hơn-nó như một vở kịch mà các diễn viên chính-Tổng thống Mỹ và Tổng thống Ukraine-không theo cùng một kịch bản. Một bên lỡ miệng, một bên cau mày, và thế là người ta lao vào phân tích, dự đoán, và suy diễn, cứ như thể chỉ vì một vài câu nói ấy-mà bản đồ địa chính trị thế giới có thể sẽ bị vẽ lại!?

Người Nga vỗ tay mừng âm ỉ, hân hoan như thể đã thắng một ván cờ lớn-mà họ không hề phải ngồi vào bàn. Truyền thông quốc tế được dịp nhảy vào, bàn tán sôi nổi-như một đám đông chứng kiến một vụ cãi lộn hy hữu trên đường phố. Kẻ thì phán rằng đó là cú “khẩu nghiệp” lịch sử, kẻ thì lo rằng nhân vật chính sẽ “mất tất cả”, và có người còn tuyên bố rằng-đây chính là bước ngoặt định mệnh! Nhưng hãy khoan, và thử ngẫm xem-liệu có phải quan hệ giữa các nước là trò chơi “nói đúng được thưởng, nói sai mất hết” không nhỉ?

Cái cốt lõi của quan hệ quốc tế, có lẽ, không nằm ở những phát ngôn nhất thời hay những cuộc tranh luận nảy lửa, mà là ở những lợi ích to lớn, những cam kết ký trên giấy, và những chiến lược đã được hoạch định từ lâu. Vậy mà thiên hạ cứ làm như chỉ cần một cử chỉ hay một phát ngôn thiếu chất ngoại giao, của những kẻ luôn phải cần nhau làm đồng minh chiến lược, là đủ khiến cả thế giới phải cuống cuồng lo sợ!

Thử hỏi, từ khi nào mà một trận chiến “nước bọt” lại có thể làm lung lay những cây cầu lợi ích-đã được bắc bền chặt qua hàng thập kỷ hợp tác, viện trợ, và những cuộc mặc cả sau cánh gà? Từ khi nào mà một cú nhướng mày, một lời bức xúc-lại có thể đủ sức đẩy lùi hàng nhiều tỷ đô la viện trợ quân sự, hàng trăm cam kết chiến lược? Chẳng phải những chính khách dày dạn kia đều hiểu rằng-ngoại giao là một câu chuyện dài, chứ đâu phải chỉ là một ván “xúc xắc” ngắn ngủi sao?

Nhưng có lẽ, cũng nên cảm ơn những cơn bão truyền thông, vì ít nhất, cũng cho người ta thấy một sự thật- cái hài hước nhất trong chính trị-đôi khi không nằm ở nơi các chính trị gia, mà là ở cái cách thiên hạ phản ứng với những hành xử của họ!