Thứ Ba, 25 tháng 2, 2025

HÒA BÌNH Ở UKRAINE?

Dương Quốc Việt

Hãy chờ xem!

Nhưng nếu một nền hòa bình đạt được-bằng sự chà đạp lên công lý và lương tri, thì đó chỉ là sự thỏa hiệp tạm thời, chứ không phải là một nền hòa bình đích thực. Nếu những nguyên tắc căn bản về quyền con người, sự thật và chính nghĩa bị bỏ qua, thì cái “hòa bình” ấy chỉ là một vết nhơ lịch sử, một sự tạm lắng trước lò lửa bất công vẫn còn âm ỉ.

Hòa bình thực sự không chỉ là sự ngừng tiếng súng, mà còn là sự phục hồi công lý, là sự tôn trọng phẩm giá con người, và là việc hàn gắn những vết thương chiến tranh để lại. Nếu một thỏa thuận hòa bình được xây dựng trên sự áp đặt, trên sự hy sinh của những giá trị thiêng liêng nhất, thì đó không phải là hòa bình, mà chỉ là một sự dàn xếp đầy toan tính, để rồi tương lai sẽ lại bùng nổ những bi kịch còn lớn hơn.

Lịch sử đã chứng minh rằng-những nền hòa bình thiếu công lý- thường chỉ là một khoảng lặng trước một cơn giông tố khác, thậm chí còn tàn khốc hơn. Vậy nên, điều quan trọng không chỉ là đạt được hòa bình, mà là đạt được một nền hòa bình công chính!

Tất nhiên, từ thực tế cho thấy-khi một nhóm quyền lực nào đó tự cho mình cái quyền định nghĩa công lý, họ thường bóp méo nó theo lợi ích của riêng mình. Khi đó, “công lý” chỉ còn là công cụ biện minh cho sức mạnh, chứ không còn mang giá trị đạo đức phổ quát nữa.

Dẫu vậy, câu chuyện hòa bình ở Ukraine vẫn còn chưa tới hồi kết, mà lúc này không ai có thể đoán trước được!

________

Ngày 24/2/2025-đúng ba năm chiến tranh Ukraine

Thứ Ba, 18 tháng 2, 2025

VỀ VĂN HÓA TOÁN HỌC

Dương Quốc Việt

Văn hóa toán học là sự kết tinh của những giá trị, niềm tin, thái độ và phương pháp tư duy đặc trưng của cộng đồng toán học. Nó không chỉ thể hiện qua cách-các nhà toán học tiếp cận và giải quyết vấn đề, mà còn định hình cách họ trao đổi, phổ biến tri thức và ảnh hưởng đến tư duy khoa học trong xã hội. Sự phát triển của văn hóa toán học- không chỉ thúc đẩy sáng tạo toán học-mà còn góp phần quan trọng vào tiến bộ tri thức của nhân loại. Chẳng hạn, không phải ngẫu nhiên mà Charles Darwin đúc kết:”Mọi phát kiến đều có bàn tay hướng dẫn của Toán học, bởi chúng ta không thể có một người chỉ đường nào khác.”

Toán học đòi hỏi khả năng trừu tượng hóa và khái quát hóa-để tìm ra các nguyên lý chung. Tư duy toán học đặc trưng bởi tính logic, tính chặt chẽ, tính hệ thống và tính chính xác. Những phẩm chất này-khiến nó trở thành một khuôn mẫu lý tưởng cho nhiều lĩnh vực. Tuy nhiên, Henri Poincaré đã nhấn mạnh rằng-trực giác giữ vai trò quan trọng trong việc khám phá các nguyên lý mới. Nhờ trực giác, các nhà toán học có thể nhìn ra những mối liên hệ ẩn giấu, phát hiện các cấu trúc tiềm tàng. Song, để một phát hiện mới trở thành một kết quả toán học, nó cần phải được mài giũa và kiểm chứng-bằng hệ thống các lập luận chặt chẽ. Chính sự bổ sung lẫn nhau giữa trực giác và lý trí- đã tạo nên nền tảng vững chắc-cho sự phát triển không ngừng của toán học.

Văn hóa toán học không phải là một thực thể bất biến-mà luôn vận động và thích nghi theo từng nền văn minh và từng giai đoạn lịch sử. Trong thời Hy Lạp cổ đại, tư duy toán học mang đậm dấu ấn suy diễn, với phương pháp “tiên đề-hệ quả” được Euclid hệ thống hóa trong hình học. Trái lại, toán học Ấn Độ và Trung Hoa lại thiên về số học và các bài toán thực tiễn, phục vụ cho lịch pháp, đo đạc và thương mại… Đến thời Phục Hưng, toán học châu Âu bước vào giai đoạn bùng nổ với sự phát triển mạnh mẽ của đại số và giải tích, đặt nền tảng cho khoa học hiện đại.

Georg Cantor cho rằng: “Tinh hoa của toán học nằm ở tự do của nó“. Thực vậy, những nhà toán học kiệt xuất-không chỉ giải quyết các bài toán đã có-mà còn đặt ra những vấn đề mới, mở ra những hướng nghiên cứu chưa từng có. George Pólya nhấn mạnh rằng- quá trình sáng tạo trong toán học không chỉ dựa trên logic, mà còn cần đến tư duy linh hoạt và khả năng đặt ra những câu hỏi mới. G.H. Hardy cũng từng nhấn mạnh-toán học không chỉ là khoa học, mà còn là nghệ thuật. Dẫu vậy, lịch sử toán học đã chứng kiến sự ra đời của những lý thuyết ban đầu có vẻ thuần túy trừu tượng, nhưng sau này lại trở thành nền tảng-cho các ứng dụng thực tiễn quan trọng, chẳng hạn lý thuyết số trong mật mã học hay hình học phi Euclid trong thuyết tương đối.

Ngày nay, sự xuất hiện của máy tính và trí tuệ nhân tạo-tiếp tục làm thay đổi cách các nhà toán học làm việc. Các phương pháp tính toán số học, mô phỏng trên máy tính và chứng minh tự động-đang dần mở rộng phạm vi của toán học truyền thống. Thậm chí, những thành tựu đạt được của AI đã khiến người ta phải đặt ra câu hỏi-liệu AI có thể thay thế con người trong khám phá toán học? Vì thế, hơn bao giờ hết, lúc này càng đòi hỏi gắt gao khả năng nêu vấn đề của các nhà toán học. Và người ta tin rằng, chính sự kết hợp giữa truyền thống và đổi mới, trong tinh thần tự do của toán học, sẽ tiếp tục thúc đẩy sự phát triển không ngừng của lĩnh vực này.

Văn hóa toán học không chỉ giới hạn trong cộng đồng các nhà toán học chuyên nghiệp-mà còn ảnh hưởng sâu rộng đến giáo dục và tư duy xã hội, với những biểu hiện đa dạng và phong phú. Cách dạy và học toán ở mỗi quốc gia-phản ánh triết lý giáo dục toán học của họ và góp phần định hình phong cách tư duy đặc trưng. Ví dụ, ở Pháp, giảng dạy toán học nhấn mạnh tư duy hàn lâm, logic và sự chặt chẽ, trong khi hệ thống giáo dục Mỹ có xu hướng linh hoạt hơn, đề cao tính ứng dụng và sáng tạo. Ở Nhật Bản, phương pháp Lesson Study không chỉ giúp giáo viên liên tục điều chỉnh phương pháp giảng dạy-dựa trên quan sát thực tế, mà còn tạo điều kiện cho sự hợp tác và trao đổi kinh nghiệm, từ đó giúp học sinh hình thành tư duy toán học sâu sắc và bền vững. Chính sự đa dạng này-làm phong phú thêm cách tiếp cận toán học trên toàn thế giới. Dẫu vậy, không phải vì thế mà dẫn đến mâu thuẫn, bởi như Carl Friedrich Gauss đã khẳng định: “Trong toán học không có cuộc luận chiến nào thực sự.”

Toán học không chỉ phát triển nội tại với các lý thuyết thuần túy-mà còn đóng vai trò nền tảng trong nhiều lĩnh vực khác. Alfred Adler đã cho hay rằng: “Toán học là một ngôn ngữ trong sáng-ngôn ngữ của khoa học. Nó là độc nhất vô nhị trong các ngôn ngữ vì khả năng cho phép cách thể hiện chính xác cho mỗi ý nghĩ hay khái niệm có thể sắp xếp hệ thống.” Sự ưu việt này-giúp toán học trở thành công cụ không thể thiếu trong nhiều ngành khoa học và công nghệ. Chẳng hạn, trong công nghệ, toán học là nền tảng của trí tuệ nhân tạo, mật mã học và mô hình hóa dữ liệu. Trong kinh tế và tài chính, các mô hình toán học giúp dự đoán xu hướng thị trường và tối ưu chiến lược kinh doanh. Trong y học, toán học giúp xử lý, phân tích và tái tạo hình ảnh y tế cũng như nghiên cứu dịch tễ học…

Tóm lại, văn hóa toán học không chỉ phản ánh lịch sử phát triển của toán học-mà còn thể hiện cách tư duy của nhân loại-trước những vấn đề cốt lõi của tự nhiên và xã hội. Dù phương thức nghiên cứu và phổ biến tri thức có thể thay đổi theo thời đại, nhưng những tư duy đặc thù của toán học vẫn luôn là những nguyên tắc cốt lõi. Albert Einstein từng nói: “Toán học thuần túy, theo cách của riêng nó, là thi ca của tư duy logic.” Quả thật, bên cạnh tính chính xác và chặt chẽ, toán học còn mang trong mình vẻ đẹp của sự hài hòa, tính trừu tượng và khả năng diễn đạt những ý tưởng sâu sắc-bằng một ngôn ngữ chính xác. Trong bối cảnh cách mạng công nghệ và trí tuệ nhân tạo bùng nổ, văn hóa toán học tiếp tục đóng vai trò trung tâm, giúp định hình cách tư duy logic, sáng tạo và giải quyết những vấn đề phát sinh-trong mọi lĩnh vực. Bởi vậy, việc bảo tồn, phát huy và làm giàu văn hóa toán học-không chỉ là trách nhiệm của cộng đồng toán học, mà còn là nhiệm vụ chung của toàn xã hội, bởi nó góp phần nâng cao khả năng nhận thức, thúc đẩy sáng tạo và giải quyết những vấn đề lớn của nhân loại.

Phiên bản cải tiến đã đăng trong Tia Sáng, Số 5, 10 tháng 3, 2025: Văn hóa toán học

Thứ Sáu, 7 tháng 2, 2025

TỨC CẢNH

Dương Quốc Việt

Ta lạc bước giữa rừng già hun hút,
Lá mục rơi bên lối đá rêu phong.
Miếu cổ vắng, tinh không vờn khói lạnh,
Dáng người xưa đan trong cõi mơ hồ.

Hương khói bạc thả trầm theo gió núi,
Bóng nến tàn sao đủ cõi bao la.
Vọng về đâu tiếng thở dài năm tháng,
Hồn phiêu diêu theo chớp bể mưa nguồn.

Du xuân-Phú Thọ: 4-5/2/2025

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2025

KHI DÀN ĐỒNG CA KHÔNG CÓ NHẠC TRƯỞNG

Dương Quốc Việt

Nhân loại ngày nay giống như một dàn nhạc hỗn loạn, mỗi người tự chơi theo ý mình, không có một nhạc trưởng nào đủ uy tín hay quyền lực để điều phối.

Này nhé, về chính trị: các quốc gia chạy theo lợi ích riêng, cạnh tranh quyền lực, bất chấp hậu quả. Về kinh tế: chủ nghĩa tư bản ngày càng tham lam, tạo ra những siêu tập đoàn kiểm soát cả thế giới, nhưng lại chẳng có ai đủ sức kiểm soát chúng. Còn về khoa học và công nghệ? AI, robot, công nghệ gene… đang phát triển vượt ra ngoài tầm kiểm soát, nhưng không có ai thực sự đặt ra ranh giới đạo đức rõ ràng. Cùng với đó, chủ nghĩa cá nhân cực đoan khiến con người ngày càng xa cách nhau hơn, ai cũng muốn nói, nhưng chẳng ai muốn lắng nghe.

Lịch sử từng chứng kiến những thời kỳ mà nhân loại tưởng mình đã đạt đến đỉnh cao của văn minh, nhưng rồi lại tự tay phá hủy tất cả. Quy luật sinh – diệt (thịnh – suy) không thể thay đổi, nhưng với sự phát triển nhanh chóng của công nghệ, vũ khí hủy diệt, biến đổi khí hậu và sự tha hóa của con người, liệu nhân loại có còn cơ hội để tái sinh như trước? Có lẽ con đường tự diệt của thời kỳ này, vì thế mà đang diễn ra nhanh hơn ta nghĩ thì phải!?

NIỀM VUI VÀ NỖI BUỒN

Dương Quốc Việt

Ngày Xuân, người ta thường chúc nhau luôn có nhiều niềm vui. Điều này cũng dễ hiểu, bởi chẳng ai muốn gặp phải chuyện buồn. Nhưng thử hỏi, một người sẽ ra sao nếu cuộc sống của anh ta chỉ toàn chuyện vui, hay chí ít là anh ta chỉ thấy niềm vui!?

Joseph Conrad: “Niềm vui và nỗi đau trên thế gian chuyển hóa cho nhau, hòa lẫn hình thái, và lời thì thầm của chúng trong buổi hoàng hôn của cuộc đời cũng bí ẩn như đại dương che bóng, trong khi ánh sáng chói chang của hy vọng tối thượng nằm ở viễn phương, cuốn hút và yên lặng, trên đường chân trời xa tắp.”

Joseph Brodsky: “Khi cơn buồn chán ập đến, hãy cứ để bản thân bị nó đè bẹp; nhấn chìm, chạm đáy. Nói chung, với những điều không hài lòng, nguyên tắc là: Càng sớm chạm đáy, bạn càng nhanh nổi lên. Ý tưởng ở đây là để nhìn thẳng vào điều tồi tệ nhất. Lý do buồn chán đáng được xem xét kỹ lưỡng như vậy là vì nó đại diện cho thời gian tinh khiết, không bị pha loãng trong tất cả những hào nhoáng lặp đi lặp lại, thừa thãi và đều đều của nó. Sự buồn chán là cửa sổ của bạn về các thuộc tính của thời gian mà người ta có xu hướng bỏ qua, có khả năng gây nguy hiểm cho sự cân bằng tinh thần của mình. Đó là cửa sổ của bạn về sự vô tận của thời gian. Một khi cửa sổ này mở ra, đừng cố gắng đóng nó lại; ngược lại, hãy mở rộng nó ra.”

Vậy phải chăng, niềm vui và nỗi buồn là hai mặt không thể tách rời của cuộc sống, như ánh sáng và bóng tối, ngày và đêm? Và dường như, nếu chỉ có niềm vui, con người sẽ không hiểu được giá trị thực sự của hạnh phúc và mất đi sự cân bằng; nếu chỉ có nỗi buồn, cuộc sống sẽ trở nên nặng nề và mất đi sự lạc quan. Niềm vui mang lại động lực, giúp ta trân trọng những khoảnh khắc đẹp đẽ, còn nỗi buồn giúp ta hiểu sâu hơn về chính mình, về những điều quan trọng và ý nghĩa. Có lẽ, sự đan xen giữa hai trạng thái này tạo nên sự phong phú của tâm hồn, giúp con người trưởng thành, mạnh mẽ và giàu lòng trắc ẩn hơn. Vì thế, nên chăng, thay vì trốn tránh nỗi buồn hay chạy theo niềm vui một cách mù quáng, điều quan trọng là học cách đón nhận cả hai, bởi đó chính là bản chất của cuộc đời.

Đến đây, chắc hẳn mỗi người đều có thể dễ dàng trả lời câu hỏi đã đặt ra ở lời mở đầu: “Một người sẽ ra sao nếu cuộc sống của anh ta chỉ toàn chuyện vui, hay chí ít là anh ta chỉ thấy niềm vui!?”

____________________

Joseph Conrad (1857-1924) là nhà văn Ba Lan chuyên viết tác phẩm bằng tiếng Anh, một trong những tiểu thuyết gia viết bằng ngôn ngữ tiếng Anh vĩ đại nhất.

Joseph Brodsky (1940-1996) là thi sĩ, nhà viết luận văn người Mỹ gốc Nga, đạt giải Nobel Văn học năm 1987 và được phong Quán quân Thi ca Hoa Kỳ năm 1991.