Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

GẶP LẠI BẠN HỌC XƯA


Nhân dịp một hội trường, tôi nhận được thông báo đến gặp mặt một số rất ít (khoảng chục bạn) những bạn học cấp 3 cùng khóa 1968-1971, vào lúc 4h30-thứ 6-ngày 2-10-2015. Quả thật, trừ một vài người cùng lớp, tôi đã có dịp gặp đôi lần trước đó, còn lại chỉ còn nhận ra những khuôn mặt hao hao thuở 44 năm về trước!
Trong cảm giác của tôi, thực sự chỉ muốn được ngắm các bạn, những khuôn mặt như ẩn chứa dấu tích của một thời đầy biến động, ở những môi trường khác nhau, mà bấy lâu nay như đã vùi sâu trong ký ức. Hơn thế nữa đó còn là, những khuôn mặt ẩn chứa dấu vết của những tương phản giữa thời chiến và thời bình, giữa cát cứ và hội nhập, giữa ký ức và hiện tại, giữa tuổi trẻ thiếu thốn-khao khát và tuổi hưu trí đủ đầy-thành đạt, những khuôn mặt đã từng được trải qua thời khắc giao thừa thiên niên kỷ, hay bão táp hồn xứ sở, và đang hiện diện trong thế giới phẳng này…
Nhưng tiếc thay trời về tối, bên những ánh đèn của nhà hàng Số 2 phố Hoàng Cầu, tôi không sao nhìn được rõ! Trong thực tế, chúng tôi hiểu về nhau không bao nhiêu, ngoài cái mẫu chung là cùng học một trường, và cùng lắm là một vài nét sơ lược về nhau thuở trước! Chắc chắn rồi, mỗi người sẽ là một pho truyện kể về mình!
Trong cuộc gặp gỡ vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi ấy, dường như cảm giác thiêng liêng xuất hiện trong mỗi chúng tôi! Có lẽ cái cảm giác thiêng liêng ấy, như một phần thưởng hiếm hoi của tạo hóa, có được bởi sự gần gũi-ấm tình trong ký ức, nhưng xa cách trong thực tại chăng, bởi biết đâu sự gần gũi, hay hiểu biết nhiều về nhau, có khi lại làm giảm đi tình cảm thiêng liêng này!?  Vì thế có phải chăng:
Trong thời khắc trở về miền ký ức
Bóng hình xưa hồn hậu tuổi học trò
Chỉ mong sao thoát vẩn đục thói đời 
Để cảm xúc tinh khôi bền chặt mãi!
Tạo hóa nghiệt ngã lắm thay, “khăng khăng khó hợp, trong trắng dễ mờ”! Chưa kể định kiến và định giá đôi khi khiến lòng người xa cách!? Cuộc vui rồi đến lúc phải tàn, nhớ cuộc gặp, nhớ các bạn, tôi muốn cầu chúc cho tất cả, và xin gửi cảm xúc và liên tưởng về một thời của chúng ta vào mấy khổ vần cổ tích này!
 ______________
Bốn mươi tư (44) năm ta gặp lại nhau
Tóc đã bạc sương trải đời nghiệt ngã
Năm bảy mốt (1971) mỗi người mỗi ngả
Kẻ học lên người sải bước quân hành
Thời bão lửa tiền phương vẫy gọi
Giảng đường âm vọng chiến trường xa
Thành Cổ bạn ta ai mất ai còn?
Kẻ ngồi học mà tâm can lửa đốt
Những tháng ngày tiếng gọi non sông
Như kẻ nhát gan dây máu ăn phần
Với bao chiến công tô hồng lịch sử
Người vào chiến trường hào sảng tự tin
Kẻ ở hậu phương tự ti mắc nợ
Trận cuối cùng sao còn mãi thương đau?
Những khoảnh khắc cuốn phăng bao thế kỉ
Vết thương lòng còn rỉ máu bao lâu?
Ngắm giang san trong tâm trạng từng ngày
Với bao khúc quành trùng trùng sắc thái
Chiến trường xưa một đi không trở lại
Chiến trường nay sao khó thấy bóng thù (?)
Đất anh hùng người anh hùng còn đó (!?)
_____________
Chiều 13-10-2015-Dương Quốc Việt