Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

GỬI EM QUA PHỐ NÚI

Tưởng nhớ những năm tháng Tây Bắc xa xôi (1976-1982)
Trong cái khí thế sau ngày đất nước thống nhất được một năm, những tưởng thời kỳ hối hả kiến quốc và đất nước hóa rồng đã đến, những tưởng giấc mơ nâng tầm học thuật sẽ sớm được chắp cánh! Trong bối cảnh ấy,  sự phải rời xa những nơi trung tâm học thuật, đã khiến chàng trai trẻ vốn đam mê toán học, không thể không cảm thấy mất mát và buồn chán!  Khi đó cái mà cậu cho là mất mát, có phải là mất mát thật không? Rằng có thật là ở cùng thời điểm đó, cậu có thể có một nơi làm việc khác thực sự tốt hơn khôngVà dù muốn hay không muốn, nhưng giai đoạn lãn công, khốc liệt (1976-1986đã ập đến dân tộc nàyNhư vậy biết đâu 6 năm Tây Bắc (1976-1982), lại là cái thời điểm yên ổn cho cậu ???    
Sau này mỗi khi nhớ về những năm tháng đầu đời công tác tại Trường CĐSPTB, tôi như thấy tất cả mình đều hơi quá, hơi quá nặng nề, hơi quá nghĩ suy, hơi quá khắt khe, hơi quá thờ ơ… Tôi như thấy mình đã có lỗi với mảnh đất này, như muốn tạ lỗi với tất cả, nhất là với những học viên, những đồng nghiệp, mà tôi còn thiếu cảm thông! Mấy dòng thơ “Gửi em qua  phố núi” này, chỉ là mô tả lại một phần cái suy nghĩ và trải nghiệm của tôi khi đó, như nghĩ về một thời dĩ vãng, một đi  không trở lại, sau 33 năm, như những nỗi niềm thương nhớ, như sự trân trọng gửi tới các đồng nghiệp và học viên của trường CĐSPTB-Thuận Châu- Sơn La  ngày ấy (1976-1982) (xin đọc thêm Cảm xúc ngày Hội trường)!
_________________
Một phiên bản khác đã đăng trong   Tặng em qua phố núi – Thơ Dương Quốc Việt (.com) 
__________________
Tới Mộc Châu xưa buổi chiều tà (*)
Chiều cuối năm sương mù hoang lạnh
Nỗi lòng trĩu nặng anh mang
Tái tê thêm chiều buồn phố núi.
Kia phở ngô màu vàng xanh rờn rợn
Sủi bọt ngầu màu nước đục khó coi
Mùi đệm khẳm, chăn nhà trọ tanh hăm
Đoàn quân rệp tung hoành vô tư lự.
Thấu cảnh người xưa đi đầy biệt xứ
Có ngày đi mà chẳng biết ngày về
Đêm Châu Mộc sương mù bao phủ
Mảnh trăng rừng nhợt nhạt trong sương.
Trôi về đâu hỡi rừng thẳm sương dày
Trong tuyệt vọng giữ niềm tin nhân quả
Tia sáng rọi nơi tim chàng thảng thốt
Đất mẹ ơi, trớ trêu phận con người?!
Bước lên xe trong buổi sáng sương mờ
Chàng linh cảm về chuỗi ngày sắp tới
Với bao ngổn ngang-vô định-chơi vơi
Thử dõi xem-cặp mắt sáng tinh khôi?!
***
Châu Thuận xưa, những năm dài chờ đợi  (**)
Nơi hãm cầm thân phận kẻ sa cơ
Bao đêm thâu bên những ánh đèn dầu
Có những phút giây âm thầm lệ đổ.
Vẫn còn đó những tháng ngày cao vọng
Giấc mơ xanh chinh phục đỉnh non cao
Nay tuổi xuân chìm trong nơi rừng thẳm
Lụi tàn chăng? Mộng ấy liệu xa vời?!
Khép lòng riêng chôn những nỗi u hoài
Hồn canh cánh dõi tìm nơi ánh sáng
Nào phải đâu hoa rừng không hương sắc
Mà lòng trai sao nỡ chẳng đoái hoài ?!
Chàng tạ lỗi đất và người xứ sở
Của một thời vô cảm xa xăm
Lòng nhân hậu em chẳng thể hững hờ
Hãy thay anh tỏ nỗi niềm thương nhớ!
***
Rằng ngày đó đất Thuận người không thuận?!
Lắm kẻ bon chen-chí đoản hoành hành
Nơi mong được yên với những tháng ngày
Cùng những ngẫm suy trong mai danh ẩn tích
Như những thói đời vốn chẳng buông tha
Khiến kẻ sa cơ có khi nhức nhối.
Nhớ những buổi thuyết trình trên bục giảng
Thầy mải mê khiến trò học chơi vơi
Những buổi dự giờ, những mùa thao giảng…
Những khi đói lòng, những mùa xơ xác
Ơn những tấm lòng rộng mở cưu mang
Than ôi! giờ đây ai mất ai còn?
Nhớ những truyện cười ra nước mắt
Những niềm vui quần tụ cỏn con
Rồi chuyện nhỏ to-mấy bác tung tin
Cùng tiếng vo ve-bài diễn văn chụp mũ
Cảnh đói nghèo sẻ chia từng mẩu thuốc
Thắp niềm tin từ ảo vọng miền xuôi(!?)
Ngày trở về lệ đổ cảnh chia ly
Kẻ ở người đi bến xưa phố núi
Nay còn không dấu tích cũ đâu rồi?!
Phải chăng em khi bước xuống chốn này
Thấu tiếng vọng của một thời dĩ vãng
Chiều nay phố Thuận-tâm trạng em mang?!
____________________________
(*):  Mộc Châu tháng 12-1976.
(**):  Thuận Châu giai đoạn 1976-1982.