Chủ Nhật, 13 tháng 10, 2024

HOA CỦA ĐẤT?

Dương Quốc Việt

Người ta là hoa đất”-một câu tục ngữ tinh tế của người Việt, nhưng tôi tin rằng trong sâu thẳm, hầu hết các dân tộc trên thế giới đều tôn vinh con người với ý nghĩa tương tự. Dù được diễn đạt bằng những ngôn ngữ và hình ảnh khác nhau, trong mọi nền văn hóa, từ Đông sang Tây, con người luôn được coi là những bông hoa đẹp nhất nở từ lòng đất mẹ-như thể được chắt ra từ tinh túy của đất trời.

Mỉa mai thay, trong thực tế, “hoa đất”-một sinh vật nhỏ bé giữa vũ trụ bao la-lại luôn tự cho mình là trung tâm của tất cả. Kiêu ngạo trước thiên nhiên cùng với tham vọng “xưng hùng xưng bá” trong chính xã hội của mình, đã tạo nên bi kịch lớn nhất của loài người! Sự tự tôn và thói ích kỷ không ngừng kéo loài người vào những vòng xoáy tàn khốc-từ việc gồng mình chống chọi với sức mạnh thiên nhiên đến những cuộc tranh giành quyền lực không hồi kết giữa con người.

Bởi thế, lịch sử loài người chẳng khác gì tấn bi hài kịch. Con người tự phong mình là “chúa tể của vạn vật”, nhưng lại luôn bị đe dọa trước những nguy cơ hủy diệt. Người ta có thể chế ngự thiên nhiên trong một thời gian, nhưng khi đất đai khô cằn, bầu trời bị ô nhiễm, và khí hậu biến đổi không thể cứu vãn, họ mới chợt nhận ra- thiên nhiên không cần con người, mà con người cần phải quy thuận thiên nhiên.

Cũng vậy, trong cuộc chơi quyền lực, những kẻ lên ngôi với tham vọng bá chủ luôn bị thế hệ sau phán xét, hoặc bị phế truất bởi chính những người mà họ đã từng đàn áp. Ngai vàng chỉ là tạm thời, nhưng nỗi đau và sự tàn phá mà họ gây ra cho xã hội, thì sẽ còn tồn tại mãi mãi. Khi xã hội bị chia rẽ bởi lòng tham và sự tranh giành, cùng môi trường bị hủy hoại, nhân loại mới vỡ lẽ – không có bất cứ một thứ quyền năng nào của con người là bất diệt!

Nhưng thật trớ trêu, con người vẫn không học được gì từ những sai lầm đó. Những cánh rừng-lá phổi của hành tinh- vẫn đang bị tàn phá một cách không thương tiếc, hàng triệu loài sinh vật bị quét sạch… Lịch sử tiếp tục lặp lại với những vòng xoáy của lòng tham, sự kiêu ngạo, và ảo tưởng. Những cuộc chiến tranh, những âm mưu chính trị, những cuộc chạy đua vũ trang vẫn diễn ra, khiến hàng triệu người vô tội vẫn phải trả giá cho những toan tính của một số ít kẻ cầm quyền. Dẫu biết chắc chắn rằng, sự “xưng bá” cuối cùng chỉ là một trò chơi vô nghĩa mà chẳng kẻ nào thực sự chiến thắng.

Con người luôn tự hào về trí tuệ và quyền năng của mình, nhưng chính sự kiêu căng cùng lòng tham và sự ích kỷ-đã đẩy nhân loại vào những thảm họa khôn lường. Cả trong cuộc chống chọi với thiên nhiên lẫn trong cuộc chiến quyền lực với đồng loại, con người đều thất bại bởi chính tham vọng không đáy của mình. Cuối cùng, những gì còn lại chỉ là tàn tích, những vết thương lở loét không bao giờ lành. “Hoa đất” hóa ra chỉ là một thứ hoa độc- báo hại hành tinh này sao!?
Hoa của đất“-sao nhuốm màu dục vọng
Hỏi “Đấng cao xanh“-sáng tạo muôn loài?