Các phiên bản khác đã đăng trong TIẾNG VỌNG MỘT MÙA XUÂN và Tiếng vọng một mùa xuân – Thơ Dương Quốc Việt (.net)
Cũng đã đăng trong: Chùm thơ của Dương Quốc Việt
___________
Đông đã tàn trời Hà Nội tuyết rơi
Hồ Gươm từ nay Cụ Rùa vắng bóng
Cụ ra đi hỡi chứng nhân lịch sử
Tháp Rùa sao như phó mặc đời trôi ?!
Gió Bắc thổi cỏ Nam phương khô héo
Nghìn năm nay sao vẫn chịu phong ba
Đâu đại thụ đâu hàng dương chắn gió?
Thân cỏ lau lả lướt thuận phong hàn
Xuân của kiếp người quẩn quanh thân phận
Hồn mung lung hiu hắt nguyện cầu may
Kia những mái chùa úp xúp mỏng manh
Lòng thành kính niệm bài kinh vô cảm
Xuân đã về thiếu vắng bóng chim ưng
Có sao đâu bầy chim sâu lich tich
Xuân đã về còn đâu loài bóng cả
Những bụi gai già nhằng nhịt bon chen!
***
Mong sớm đến ngày thoát cơn bĩ cực
Đón một mùa xuân vạn vật hồi sinh
Xuân của lòng người hòa quyện đất trời
Xuân của “những mầm non vạn thưở” (*)
Những bản thánh kinh sống với cây đời
“Hoa của đất”(**) được rờn xanh trở lại
Dàn đồng ca mang âm hưởng muôn loài
Én bay lượn trên bầu trời cao rộng
Những hàng dương ngạo nghễ tiễn đông qua!
___________
Đón một mùa xuân vạn vật hồi sinh
Xuân của lòng người hòa quyện đất trời
Xuân của “những mầm non vạn thưở” (*)
Những bản thánh kinh sống với cây đời
“Hoa của đất”(**) được rờn xanh trở lại
Dàn đồng ca mang âm hưởng muôn loài
Én bay lượn trên bầu trời cao rộng
Những hàng dương ngạo nghễ tiễn đông qua!
(*) Là một phần của một câu thơ của đại thi hào Goethe trong tác phẩm Faust, một kiệt tác của nhân loại.
(**) Một triết gia(??) đã nói” Nguời ta là hoa đất”
____________
Chiều Hà Nội-26-1-2016