Thứ Bảy, 1 tháng 4, 2017

TIẾNG VỌNG NHỮNG XUÂN QUA (2016-2011)

Dương Quốc Việt  
Tháng năm trôi theo vòng luân chuyển 
Khúc chuyển mùa ngoái lại những xuân qua!
________________________
TIẾNG VỌNG MỘT MÙA XUÂN
Chiều Hà Nội-26-1-2016
___________
Đông đã tàn tri Hà Ni tuyết rơi
H Gươm t nay C Rùa vng bóng
C ra đi hi chng nhân lch s
Tháp Rùa sao như phó mc đi trôi ?!
Gió Bc thi c Nam phương khô héo
Nghìn năm nay sao vn chu phong ba
Đâu đi th đâu hàng dương chn gió?
Thân c lau l lướt thun phong hàn
Xuân ca kiếp người qun quanh thân phn
Hn mung lung hiu ht nguyn cu may
Kia nhng mái chùa úp xúp mng manh
Lòng thành kính nim bài kinh vô cm
Xuân đã v thiếu vng bóng chim ưng
Có sao đâu by chim sâu  lich tich
Xuân đã v tìm đâu loài bóng c
Nhng bi gai già nhng nht bon chen!
 ***
Mong sm đến ngày thoát cơn bĩ cc
Đón mt mùa xuân vn vt hi sinh
Xuân ca lòng người hòa quyn đt tri
Xuân ca “nhng mm non vn thưở” (*)
Những  bản thánh kinh sống với cây đời
“Hoa ca đt”(**) được rn xanh  tr li
Dàn đng ca mang âm hưởng muôn loài

Én bay lượn trên bu tri cao rng
Những hàng dương ngạo nghễ tiễn đông qua!
________________________________
(*) Là  một phần của một câu thơ  của đại thi hào Goethe trong tác phẩm Faust, một kiệt tác của nhân loại. (**) Một triết gia (??) đã nói” Nguời ta là hoa đất”.
XUÂN  2015 
Hà nội-Đêm 17-1-2015
___________
Xuân đến rồi sao? cây hồi sinh
Những giọt sương mai ủ dột đầu cành
Như nức nở sau đông dài tê tái
Đây xứ sở dệt thêu bao huyền thoại
Ngút khói hương bao chốn vô thường
Nơi hoang vu hằng mơ miền cực lạc
Phủ ánh lung linh lên những kiếp điêu tàn
Danh hão lương hờ vật vờ trọn kiếp
Mộng mơ muôn thuở thân Chép hóa Rồng
Kế sách kia nơi hoan lạc tiệc tùng
Bao ước vọng đắm chìm theo mộng tưởng
Đây những cẩm nang linh ứng diệu kỳ
Sao đưa đường dẫn lối bước chân đi
Nhỡn tiền đó sao ra công chối bỏ
Cây đời xanh sao nỡ phủ xa mù
Bởi đâu duyên cớ gây nên nỗi ?
Đất bằng sóng nổi lệ tuôn rơi
Những thời bão táp hồn xứ sở
Một tiếng tịnh không tấm chân tình
Sông Hồng sục sôi cùng sông La sông Mã
Hào khí Đông A hay chí khí  miền Trung
Đất Thăng Long ôm mộng đổi đời
Hằng chiếm đoạt công danh bằng mọi giá
Đói lòng thân Cốc nơi chớp bể mưa nguồn
Ngất ngưởng thân Cò trong lầu sang vương giả
Trăm phương ngàn sách thỏa chí tang bồng
Bao cuộc đổi thay kế hay thành chuyện hão
Đất nước bốn nghìn Xuân vẫn oằn mình trăn trở
Văn minh sông Hồng máu đỏ đậm phù sa
Lịch sử lặng lờ trôi khó bề đoán định
Trái đất vô tình vẫn mải một chiều xoay!
***
Xuân đã đến Xuân trôi chầm chậm nhé
Mong bình yên cho cây cỏ hồi sinh
Cho đất trời âm hưởng tiếng chim ca
Cho hoa được nở trọn ngày hỡi hoa!
YÊN TỬ-MỘT MÙA XUÂN
Yên Tử -17-2-2014
___________
Mưa giăng bay trong màn sương Yên Tử
Từng đoàn người lũ lượt kéo nhau về
Nguyện cầu chi ơi những kiếp u mê
Sao chen chúc chất chồng thêm tội nghiệp!?
Ngày tiếp ngày trong tâm can tao loạn
Nay dồn về đây “tranh bái tranh hương”
Hỡi đấng quân vương chí khí trùm đời
Người có sẻ chia bao lời ước nguyện!?
Lòng nhẫn nhục bên tượng đồng kỳ vĩ
Lời nguyện cầu muôn thuở khóc than
Tiếng thất thanh chìm trong hồi chuông đổ
Nhịp mõ kia vô cảm chẳng đoái hoài!? 
MỘT CHIỀU CUỐI NĂM
Hà Nội-Chiều 25 tháng chạp-Quý Tỵ (2013)
___________
Chiều cuối năm ta đi dạo phố phường
Lòng  trĩu nặng như một mình một bóng
Mở lòng ư? Đón “gió  đông” thời đại
Tái tê lòng- thêm xót những nhành mai.
Đông vật lộn- Xuân biết đến khi nao?
Ôi thời tiết chắc còn nhiều dâu bể
Những chồi non ngập ngừng chưa muốn nở
Lòng biệt ly chua xót tiễn năm qua.
MÙA XUÂN NHỚ THI SĨ THANH HẢI  
Hà Nội- 19-2-2012 
___________
Tôi xin gọi tên ông: 
“Một mùa xuân nho nhỏ”. 
Trầm lắng hồn thơ ông 
Biết bao điều gửi gắm. 
“Mọc giữa dòng sông xanh 
Một bông hoa tím biếc… 
Ta làm con chim hót
Ta làm một nhành hoa
Một nốt trầm xao xuyến
Tan biến trong hoà ca…”
Tôi thầm gọi tên ông:
“Một mùa xuân nho nhỏ
Lặng lẽ dâng cho đời”.
Nơi xứ sở đất-người
Hàng nghìn năm cay nghiệt.
Hồn Nguyễn Du tê tái
Biển lệ tưới thân Kiều.
Hồn Nguyễn Trãi phiêu diêu
“Lệ Chi Viên” còn đó.
“Cáo Bình Ngô” là thế
Thân quân tử nát tan.
Đâu quốc hồn-quốc tuý
Đất dữ hay đất lành.
Hoa tươi hay cỏ dại
Tinh hoa mảnh đất này.
Thái bình hay loạn ly
Cùng xây hay cùng phá.
Kiến tạo gần hay xa
Dài lâu hay chộp giật.
Tự hào ư? Huyễn hoặc
Nông nổi bao kiếp người.
Nghìn năm sau vẫn thế
Cỏ dại đâu còn hoa.  
NƯỚC MẮT TRONG GIAO THỪA
Hà Nội- Đêm Giao thừa -2011
___________
Nước mắt ai đổ trong giao thừa,
Làm nên giông bão lòng ta.
Anh hôn em!
Trên nỗi khổ đau hồn dân tộc,
Những kiếp người khao khát tự do.
Anh hôn em!
Như muốn đòi quyền sống,
Trên xác khô giáo lý bao đời.
Anh hôn em!
Cho suối lệ ngập tràn,
Cuốn đi những u hoài chất chứa.
Anh hôn em!
Trong cảm thông vô hạn,
Nỗi đau này đâu của riêng ai.
Anh hôn em!
Trong khắc thời ngắn ngủi,
Phút tự do em được khóc em ơi.
Ta hôn nhau!
Sẻ chia niềm thất vọng,
Qua bao giao thừa trong hy vọng năm sau.
Ta hôn nhau!
Tựa giao cảm đất  trời,
Cho thấu hiểu nỗi lòng nơi trần thế.
Ta hôn nhau!
Tiễn biệt đông tàn,
Để lại đón một mùa xuân bí hiểm.
Ta hôn nhau!
Đón đợi những tháng ngày,
Hòa nhịp bước cùng đất trời tươi sáng.
Giọt nước mắt người ơi,
Khiến tim ai nhỏ máu!
Giọt nước mắt ai rơi,
Xót đau hồn dân tộc.
Những giọt nước mắt rơi,
Tưới cho tình muôn thuở.