Thứ Ba, 10 tháng 9, 2024

NGHĨ VỤN SAU BÃO YAGI

Dương Quốc Việt

Rốt cuộc, ai thật sự khâm phục, khuất phục con người? Trời, đất, cây cỏ hay muông thú? Có lẽ không phải! Tất cả chỉ là con người tự ca tụng mình mà thôi!

Tự nhiên và các yếu tố như trời, đất, cây cỏ, muông thú đã tồn tại hàng triệu, thậm chí hàng tỷ năm, trong khi con người chỉ mới xuất hiện chưa lâu so với muôn loài. Vậy tại sao con người thường tự coi mình là trung tâm vũ trụ, là loài thông minh và ưu việt nhất?

Giá trị và sự vĩ đại mà con người tán tụng thường chỉ có ý nghĩa trong khuôn khổ của chính nhân loại. Tự nhiên và vũ trụ không có ý thức, càng không quan tâm đến những thành tựu mà con người xem là to lớn. Xem ra con người chẳng khác nào một ngọn đèn dầu nhỏ bé-le lói giữa sa mạc mênh mông của vũ trụ, dễ dàng bị dập tắt khi cơn gió lớn của tự nhiên thổi qua.

Việc con người tự mãn, tự tôn vinh mình, dù không được bất kỳ thực thể tự nhiên nào công nhận, có thể xem là dấu hiệu của sự kiêu ngạo. Tất cả sự khâm phục ấy chỉ tồn tại trong chính cộng đồng loài người-mà không hề có ý nghĩa đối với vũ trụ bao la. Thực ra, trong cái nhìn vĩnh cửu, mọi thành tựu của con người rồi cũng sẽ tan biến, như cát bụi giữa dòng chảy vô tận của thời gian.

Hiện thực cho thấy, gió mưa, bão bùng, động đất, sóng thần, núi lửa, dịch bệnh… vẫn tiếp tục hoành hành. Loài người, như những kẻ trèo lên đỉnh núi mà quên mất sức mạnh của đá tảng bên dưới, càng “manh động” bao nhiêu thì càng phải trả giá đắt bấy nhiêu.

Vậy, có lẽ con người nên học cách khiêm tốn và sống hòa hợp với thiên nhiên, như dòng suối nhỏ hòa vào biển lớn. Chỉ khi biết nương nhờ vào muôn loài và chấp nhận sự kết nối giữa tất cả, con người mới có thể tìm được sự yên ổn và bền vững giữa vũ trụ bao la này.

Tối 09-9-2024