Dương Quốc Việt
Bởi đâu duyên cớ gây nên nỗi
Đất bằng sóng nổi lệ tuôn rơi!?
Cậy trí thông minh, con người ngạo mạn thách thức cả đất trời! Nào là xây dựng những lò hạt nhân, chế tạo bom nguyên tử, nào là can thiệp vào các quy luật tự nhiên bằng những trò lai ghép, biến đổi gen…, con người những tưởng mình có thể chế ngự được mọi thứ, kể cả sức mạnh của Mẹ Thiên Nhiên. Buồn thay, sự ngạo mạn ấy chỉ làm gia tăng khoảng cách giữa con người và thế giới mà Mẹ đã tạo ra. Không chỉ dừng lại ở việc bóc lột tài nguyên, con người còn can thiệp sâu vào tự nhiên, xem thường quy luật sinh tồn và cân bằng sinh thái, khiến khí quyển tổn hại, nước biển nóng lên, và các thảm họa ngày càng thường xuyên và dữ dội hơn-phản ánh rõ nét sự nổi giận của thiên nhiên trước những gì con người gây ra.
Mẹ Thiên Nhiên, người đã sinh ra và nuôi dưỡng muôn loài bằng tình yêu thương vô hạn. Người không chỉ mang đến sự sống mà còn bao bọc, chăm sóc, nuôi dưỡng con người với tất cả sự dịu dàng của một người mẹ. Những cánh rừng bạt ngàn xanh mướt, những dòng sông con suối êm đềm, những cánh đồng màu mỡ thẳng cánh cò bay, rồi từ ánh sáng mặt trời ấm áp, không khí trong lành, đến những vùng biển xanh hiền hòa đầy tôm cá…, tất cả đều là những món quà mà Mẹ vĩ đại đã hào phóng ban tặng. Nhờ đó, con người có cơ hội phát triển, xây dựng các nền văn minh. Nhưng Mẹ đâu có cần sự báo đáp, đổi lại, Mẹ chỉ mong nhận được sự trân trọng và gìn giữ từ những đứa con của mình.
Thế nhưng, con người chẳng những không biết báo đáp, lại còn tàn phá, làm đau lòng Mẹ. Những khu rừng xanh tươi bị chặt phá không thương tiếc, để lại những đồi trọc khô cằn. Những con suối từng róc rách ngày nào giờ chỉ còn là những dòng lạch hoang tàn. Những vùng đất, nơi mà chim muông đã từng ríu rít, hót ca, nay chỉ còn là những khoảng không tĩnh lặng đến rợn người. Không chỉ có vậy, hàng loạt loài động thực vật quý hiếm đã tuyệt chủng-dưới bàn tay tàn nhẫn và ích kỷ của con người. Tất cả những tàn phá ấy, liệu có phải vì dục vọng khôn cùng?
Cái gì đến sẽ phải đến, sự nhẫn nại của Mẹ cuối cùng cũng vượt quá giới hạn-bị tổn thương quá mức, người không còn có thể im lặng. Và thế là, những trận cuồng phong, lũ quét kinh hoàng, sạt lở dữ dội…, Mẹ đã nổi cơn thịnh nộ! Núi non sụp đổ, sông suối dâng tràn, nhấn chìm tất cả những công trình mà con người từng tự hào, những thảm họa ấy chẳng phải ngẫu nhiên mà xảy ra. Phải chăng, đó chính là tiếng thét cảnh báo của tự nhiên, nhắc nhở rằng con người đã đi quá xa, vượt qua mọi giới hạn mà nó có thể chịu đựng!?
Nhưng liệu con người có biết tỉnh ngộ trước những cảnh tượng hoang tàn đó? Diện tích rừng, đầm lầy, ao hồ ngày càng teo dần, nhiều loài sinh vật hoang dã bị xóa sổ, và những dòng sông chết- chẳng phải đều là kết quả của sự tham lam và thiếu suy nghĩ? Và liệu có nhận ra chăng, khi hủy hoại thiên nhiên, con người cũng là tự phá hủy chính tương lai của mình? Có lẽ nào, vẫn tiếp tục “ngựa quen đường cũ”, vẫn ngạo mạn và bất chấp, cho đến khi tất cả đều sụp đổ hoàn toàn?
Thiên nhiên đã từng yêu thương và trao cho con người những gì tốt đẹp nhất, trong khi con người đáp lại bằng sự ngạo mạn, vô cảm và tàn ác. Và có lẽ, thiên tai, hạn hán, bão tố, chính là những lời cảnh báo nghiêm khắc cho những sự tệ bạc đó. Liệu con người có biết lắng nghe, sửa đổi, hay sẽ mãi trượt dài trên con đường dẫn đến tự diệt vong?