Dương Quốc Việt
Sự tranh hùng tranh bá giữa con người với con người, thông qua sự thúc đẩy các mục tiêu chính trị, kinh tế và quyền lực, đã góp phần rất lớn vào việc tàn phá thiên nhiên. Không chỉ dừng lại ở việc giành giật lãnh thổ hay nguồn lực, mà dường như con người đang thiêu cháy cả thế giới tự nhiên để thỏa cái lòng tham không đáy của mình. Trong cuộc chạy đua không hồi kết này, liệu có ai đủ can đảm dừng lại-để nhìn thẳng vào cái giá khủng khiếp mà nhân loại phải trả?
Biết bao cuộc chiến trong suốt chiều dài lịch sử, khi đốt cháy những cánh rừng hay làm ô nhiễm các dòng sông, nguồn nước – để triệt hạ đối phương hoặc giành quyền kiểm soát – cũng chính là lúc con người gieo rắc cái chết vào thế giới tự nhiên. Dẫu kẻ thắng người thua, chính nghĩa hay phi nghĩa, kẻ vui hay người buồn…, rút cuộc, vẫn chỉ là những trang đẫm máu dành cho thiên nhiên. Đằng sau mọi cuộc chiến, thiên nhiên bao giờ cũng phải chịu hậu quả nghiêm trọng.
Rồi những khi được hưởng thái bình- viên mãn, nhằm thỏa mãn những khát vọng vô biên của mình, con người đắm chìm trong chủ nghĩa tiêu dùng, khiến tiêu thụ tài nguyên vô tội vạ. Mà không cần biết rằng, mỗi sản phẩm tiêu dùng ấy- chính là một mảnh ghép trong bức tranh “mùa chết” của thiên nhiên mà con người đang tự tay tạo ra. Hỏi biết đến khi nào con người mới tỉnh ngộ, nhìn lại để nhận ra bản thân đã và đang tự đào nấm mồ chung cho toàn nhân loại?
Mặt khác, có một thực tế, các quốc gia, các tập đoàn, và cá nhân, bấy lâu vì tham vọng của riêng mình, luôn tranh giành và bóc lột tài nguyên thiên nhiên như thể -trái đất là một kho trời chung vô tận. Họ cắt xẻ, vơ vét, mà quên rằng mỗi cành cây, mỗi giọt nước đều là máu thịt của hành tinh. Phải chăng chỉ đến khi cái cây cuối cùng bị đốn hạ và những giọt nước cuối cùng bị bốc hơi, con người mới giật mình nhận ra cái giá quá đắt phải gánh chịu từ thiên nhiên-chỉ để đổi lấy những đồng tiền phù phiếm và lợi ích trước mắt kia?
Ngoài ra, nhu cầu phát triển luôn là động lực của mọi thực thể, nhưng đó lại có thể là con dao hai lưỡi. Nhiều quốc gia lao vào công nghiệp hóa mà không thèm đoái hoài đến môi trường, để rồi mỗi lần tăng trưởng-đều là một đòn chí mạng giáng vào hệ sinh thái. Từ bầu không khí đến nguồn nước sinh hoạt – tất cả đều dần trở nên ô nhiễm và độc hại. Hỏi còn ý nghĩa gì, khi con người phải sống trong một môi trường độc hại, nơi không chỉ là nguồn phát sinh mọi bệnh tật, mà còn hủy hoại sự sống của muôn loài?
Biết là vậy, nhưng làm thế nào để giải quyết triệt để những vấn đề đã đề cập-vẫn là một câu hỏi đầy thách thức. Bởi lẽ, sự hủy hoại thiên nhiên, không hẳn chỉ là do sự tranh hùng tranh bá giữa con người-dẫn đến cuộc chiến về tài nguyên, mà còn bắt nguồn sâu xa từ dục vọng khôn cùng trong mỗi cá thể. Vì thế, phải chăng, tương lai của nhân loại sẽ phụ thuộc rất lớn vào khả năng hóa giải những dục vọng đó?